From Happy Thanksgiving, to Merry Christmas, to Happy New Year!

3078128706_b9164ce54a_o

Ở Mỹ và những quốc gia Châu Âu khác, Giáng Sinh không chỉ gói gọn trong một hai ngày mà là một chuỗi ngày. Đó là dịp lễ quan trọng nhất trong năm và thường được gọi là “holiday season” hay “festive season” (theo người Anh). Đặc biêt, đối vời người Mỹ, mùa lễ này bắt đầu từ sau Thanksgiving Day (Lễ Tạ ơn) cho tới cuối ngày đầu tiên trong năm mới (New Year’s Day). Đó cũng là lý do đằng sau câu chúc Merry Christmas là Happy New Year. Cũng như bao quốc gia khác trên thế giới, giây phút giao thừa là giây phút thiêng liêng và có ý nghĩa với họ nhất trong một năm. Đó không những là ranh giới giữa năm cũ và năm mới, mà còn là ranh giới giữa quá khứ, hiện tại và tương lai, giữa những nuối tiếc và hy vọng, giữa những bất đồng và tha thứ.

Giáng Sinh và Giao thừa sẽ thiếu xót nếu như không nghe giai điệu của bài hát “Auld Lang Syne”. Bài hát này- chính xác hơn- dành riêng cho giây phút giao thừa, nhất là ở những quốc gia nói tiếng Anh như Anh, Scotland và Mỹ. Đây thực chất là một bài thơ Scotland vào thế kỷ 18, được phổ nhạc, dùng phổ biến và trở thành một bài hát truyền thống vào holiday season. Nhưng bài hát này không chỉ được dùng trong holiday season mà còn được dùng vào đám tang, dịp lễ tốt nghiệp của các học sinh, sinh viên hay trong những cuộc chia tay nữa. Chính giai điệu mộc mạc, đơn giản đã thêm sức lan tỏa cho bài hát. Thực tế, có rất nhiều version bằng nhiều thứ tiếng khác nhau như “Hotaru no hikaru” bằng tiếng Nhật hay “Ce n’est qu’un au revoir” bằng tiếng Pháp. Hình ảnh của nước Mỹ cũng như trải nghiệm của người Mỹ trong khoảng thời gian màu nhiệm này cũng đã được truyền tải qua rất nhiều bộ phim như New Year’s Eve (năm 2011) – một bộ phim đẹp và lãng mạng.

Và nếu như may mắn đặt chân đến Mỹ hay Châu Âu trong holiday season, đừng quên một nụ hôn trong giây phút giao thừa…dù dành cho bất cứ ai.

http://www.youtube.com/watch?v=9FwS4SQSlfc

Advertisements

Về cái tên Starbucks

 starbucksemz

Hồi trước, nghĩa là hồi tôi mới nghe nói đến Starbucks, lúc đó tôi chưa vội tìm hiểu về câu chuyện của họ đằng sau cái tên, chỉ nghĩ theo cách của mình rồi mặc định… “Hằng luôn đúng”. Tôi đã tự suy diễn về ý nghĩa cái tên này- nhờ vào mớ kiến thức chấp vá và giới hạn của mình. Trong ngôn ngữ của người Mỹ, “buck(s)” là slang chỉ dollar(s). Còn “star”, hình ảnh ngôi sao làm người ta dễ liên tưởng đến quốc kỳ Mỹ, mà đúng vậy, quốc kỳ Mỹ có tên là “Stars and Stripes”. Vậy là, cái tên Starbucks gợi cho người ta nghĩ ngay về nước Mỹ, văn hóa Mỹ hay thậm chí…một biểu tượng khi nhắc đến nước Mỹ. Người Mỹ cũng lấy đó làm tự hào- một thương hiệu lâu đời, nổi tiếng khắp thế giới của họ.

Nhưng sau này tôi mới biết sự thật, hóa ra đơn giản hơn. Starbuck chỉ là tên một nhân vật trong một quyển tiểu thuyết mà những người sáng lập yêu thích. Lãng mạng phết. Cũng phải, những người sáng lập là giáo viên và nhà văn mà.

Dẫu sao, khi tôi tự kết hợp hai ý nghĩa này-cho riêng mình, tôi thấy câu chuyện và cách kể chuyện về thương hiệu của họ càng thêm thú vị. 

PHÁT TỜ RƠI

Ngày truớc, khi được phát tờ rơi lúc chờ đèn giao thông, tôi luôn cố nhận. Tôi hiểu cảm giác đứng ngoài đường, đứng ngoài nắng (dù mặt mày tay chân đều chùm kín mít) để đưa cho người khác từng tờ giấy như vậy. Những người làm việc này thường là những bạn trang lứa với tôi. Công việc này không đòi hỏi nhiều kinh nghiệm nên chắc ít ai nhận việc chỉ để có trải nghiệm, những người làm việc này thường là những người cần tiền. Tôi cứ nghĩ, biết đâu mình nhận vậy sẽ giúp họ hòan thành công việc nhanh hơn. Và đến bây giờ, khi được phát những tờ rơi kiểu vậy tôi vẫn nhận, sau đó cất vào một gốc trong balô. (thường là balô của đứa chở mình)

PicMonkey Collage

Nhưng thực sự, việc phát tờ rơi để giới thiệu một sản phẩm, một dịch vụ hay một khóa học…tại nơi công cộng là một việc làm không mang lại hiệu quả cao cho người muốn giới thiệu và khá gây phiền cho người nhận. (-hay ít nhất là bạn thân tôi  thấy vậy)

Nhất là ở những trạm dừng đèn giao thông.

Những mẫu tờ rơi thường được thiết kế khá giống nhau (chữ đen trên nền giấy trắng hoặc giấy màu nhỏ với thông tin chằng chịt) dù cho nó thuộc lĩnh vực gì vì thế nó không hề gây ấn tượng cho người nhận. Người đi phát tờ rơi cũng chẳng ấn tượng vì họ không mặc đồng phục của nơi thuê họ (nhiều nơi do vi mô quá nhỏ để có đồng phục) hay thậm chí người khác còn không biết mặt vì họ trùm kín mít sợ nắng bụi. (Dẫu sao, họ cũng không đáng trách vì chỉ làm theo yêu cầu)

Hơn thế nữa, không phải ai cũng có nhu cầu với những sản phẩm hay dịch vụ đó. Có cần, họ cũng không dùng đến tờ rơi đề tìm thông tin. Tờ rơi và hình thức phát tờ rơi không tạo được độ tin cậy cao.

Vẫn có thể không nhận tờ rơi bằng cách lắc đầu, nhưng người ta vẫn thường nhận, có lẽ vì một chút tò mò hay do họ lịch sự nhưng tôi nghĩ phần lớn là do cảm giác tội lỗi nếu không nhận vì người phát nhìn khá tội nghiệp. Sau đó họ thường bị bối rối nhẹ vì không biết xử lý thế nào với thứ mà họ đang cầm trong tay, và thường là đọc qua loa rồi vứt ngay xuống đường. (đâu phải ai cũng có balô, túi xách; đâu phải ai cũng đủ ý thức) Đó chẳng phải ảnh hưởng đến môi trường, ảnh hưởng đến cảnh quan sao?!

Tự hỏi, những người “chủ mưu” việc phát tờ rơi này, có bao giờ họ ở trong cùng một hòan cảnh được nhận và có chung một cảm giác, một suy nghĩ giống vậy

(viết ngày 10 tháng 9)