Get tangled by Vietnamese noodles?

There are so many kinds of noodles in Vietnam. It may be a challenge for foreign people to distinguish them because all of them are called noodle or rice noodle in English.

In the scope of this writing, I’ll focus on the difference between some kinds of Vietnamese noodles with hope to help Vietnamese-food-lovers escape from confusion.

First of all, it’s definitely Pho or called Phở in Vietnamese.

The main ingredient of Pho is “banh pho” which is usually called just “pho” by Vietnamese people. It also applies for hu tiu. Vietnamese people tend to name a dish after its main ingredient. So we have “Pho” as a dish and also the main ingredient.

Banh pho” is a kind of noodle that has linguine shape (it looks like linguine but in white not in green or yellow)

Sometimes, you may see words “Pho bo” (Phở bò) in some banners or standee. Don’t get confused. “Phở bò” and “pho” actually are the same thing. People just like to add a word. And as many people may know “bo” in “Pho bo” means “beef.”

     phở

And we have hu tiu (hủ tíu) or hủ tiếu. Hu tiu is a common dish in the South of Vietnam, particularly in HCM city and the Mekong Delta.

Untitledgh

Like Pho, “hiu tiu” is the name of a dish and also the main ingredient of that dish. We can  call the main ingredient “banh hu tiu” but not many people do it, so just call “hu tiu”

Hu tiu  (I mean “banh hu tiu”) is another kind of noodle which is white like “banh pho” but in a smaller shape in wide.

Both of them are called rice noodle in English which causes confusion. They even seem look similar from the outside. Although they are all white, “Pho” is a  little bit paler. Like snow white vs decorator white. Pho is also wetter than hu tiu. More than that, when tasting you may realize the former is chewier than latter. Not to mention the process of making these kind of rice noodles is difference.

There are many versions of hu tiu such as hu tiu My Tho, hu tiu Sa Dec, hu tiu Nam Vang. My Tho, Sa Dec are places well-known for both making “banh hu tiu” and serving hu tiu as delicacy. Hu Tiu made in Sadec is unique for its chewiness. Of course, it is not like chewing gum (!). It tastes amazing.

You may catch “hu tiu Nam Vang” in many banners in HCM city and think it’s difference from common “hu tiu”. No, it’s not. Nam Vang actually means Phomphenh– the capital of Cambodia- where the real origin of hu tiu is derived. Again, people tend to add something with hope it looks a little bit more special comparing others. The fact is, not many Vietnamese people care about the origin of hu tiu, and they even don’t know what Nam Vang means. It’s understandable cause it’s a norm to them.

There is no official recipe of cooking hu tiu. It depends on the preference, the tradition, the eating habit of regions.

Hu tiu can be served in two ways, one with broth like soup and the other is without which called “hu tiu kho” (hủ tíu khô), but usually, a bowl of soup are brought along with the main dish as a side dish.

We also have “bánh canh” and “nui.” Often, in the Mekong Delta, if a restaurant or an eatery serves hu tiu, they also serve “bánh canh”, “nui” and even “miến” because they can share the same broth or soup.

“Banh canh” is a kind of thick noodle made from tapioca flour and rice. They have shape like Japanese Udon noddle but usually in white.

Untitledhvhvh

Banh canh can be served with many other different ingredients from pork to crap to scrimp to fish sausage (chả cá)

Nui is another kind of thick noodle. “Nui” is actually a word originate from “nouille” in French. In other word, nui is Vietnamese pasta. Like pasta, “nui” is diverse in term of shape. Short tubes like ditalini, curly like fusilli, ribbon like farfelle or even in heart and star form. Nui can be served with broth like hu tiu or banh canh or served with sause like Italian pasta. Besides, in HCM city, it can be “nui chien trung” which means “nui with fried egg.” “Nui with fried egg” is one of the most popular street food in HCM city.

nuicol

Bún or rice vermicelli in English. Bún has two types of shape, one is thin long and another is a little bit thicker but not thick as Udon noodle- which is more popular in the South of Vietnam. Some other Asian countries have their own rice vermicelli but the difference is their vermicelli usually in dry form, the Vietnamese one is wet.

old_fabric_te

And we have “mì”. There are many shapes of “mì” but all of them are in yellow. It may has shape like pho or bun but if it’s in yellow, it is “mi”.

UntitledMI

Some people may be bewildered between and “banh mi” (bánh mì). They are far different. “Mì” in “mi” and “mi” in “bánh mì” refer to “floura”- the key ingredient to make them. But Mi is noodle and Banh mi is bread. I’m not sure but it seems that there is a connection between “bánh” in Vietnamese and “pain” in French.

So many things to remember!

I have another way to distinguish them. I know it’s a “everybody knows” tip but I have to say that is tasting. The shape may make you get tangled but I believe the taste not.

source of photos: google

đám ma đám cưới

Có những thói quen của người Việt mà tôi vẫn không biết nó là thói quen xấu hay văn hóa. Mà dùng từ “thói quen xấu” ở đây cũng chẳng biết là đúng chưa nữa vì nó đã thành nếp và hơn nữa ít khi nào người ta phàn nàn hay có tư tưởng chỉnh đốn.

Việc tổ chức đám ma rình rang, hoành tráng và lắm lúc náo nhiệt. Ở các thành phố, hiện tượng này không thấy nhiều nhưng khi về những miền nông thôn, đôi khi đi ngang nhà có tang cũng không biết được đó là đám gì vì náo nhiệt và ồn ào chẳng khác nào đám cưới. Ở thành thị tuy không náo nhiệt như nông thôn nhưng cũng đủ khiến cho hàng xóm mất ăn mất ngủ vài hôm vì tiếng trống tiếng đàn sập sình, chói tai. Mà nhà người ta có đám sao nở óan trách chỉ nên thông cảm thôi! Mà nói đến đám tang thì nói luôn đến việc rãi giấy tiền vàng bạc lúc đưa linh cữu về nơi an nghỉ. Xe đám tang đi đến đâu thì giấy tìên vàng bạc bay phất phới đến đó. Người chết chưa biết đã hưởng phúc thế nào chỉ thấy những người phải chịu hậu quả là những cô chú vệ sinh đường phố, chưa kể rãi giấy tiền vàng bạc kiểu vậy có khác nào xã rác bừa bãi nơi công cộng.

Đi cưới không biết từ bao giờ đã thành một nỗi sợ của bao nhiêu người. Không phải sợ mất công, mất thời gian mà thực tế hơn nhất là trong thời buổi kinh tế không dễ dàng như hiện nay- sợ mất tiền. Không biết từ bao giờ- hay có lẽ từ đầu đã thế rồi, đám cưới không còn là chuyện của hai người nữa, mà đó là chuyện của cả dòng họ, chuyện làm ăn, chuyện sĩ diện, chuyện lời lỗ, chuyện có quá có lại. Phải đi tiền cho thế nào để đẹp lòng hai bên, để sau này đến lượt mình cũng nhận hồi đáp xứng đáng. 

đi siêu thị

Thói quen xấu và văn hóa thường rất mong manh.

Như việc đi siêu thị chẳng hạn.

Theo mình thấy, thay vì bỏ một tí ti thời gian đề liệt kê, tính tóan những thứ mình cần mua, nhiều người (Việt) lại ào ngay vào siêu thị với niềm tin mãnh liệt vào trí nhớ và khả năng cự tuyệt cám dổ của mình. Nhiều người bỏ rất nhiều thời gian đi lang thang, “nghiên cứu thị trường”, nhìn cái này ngó cái kia mà quên luôn những thứ mình phải mua, để rồi kết thúc với việc mua những thứ mình thích thay vì những thứ mình cần.

Một trong những lợi ích của siêu thị là tiết kiệm thời gian cho việc mua sắm nhưng có lẽ điểm cộng này vẫn chưa được nhận thấy và tận dụng hiệu quả.

From Happy Thanksgiving, to Merry Christmas, to Happy New Year!

3078128706_b9164ce54a_o

Ở Mỹ và những quốc gia Châu Âu khác, Giáng Sinh không chỉ gói gọn trong một hai ngày mà là một chuỗi ngày. Đó là dịp lễ quan trọng nhất trong năm và thường được gọi là “holiday season” hay “festive season” (theo người Anh). Đặc biêt, đối vời người Mỹ, mùa lễ này bắt đầu từ sau Thanksgiving Day (Lễ Tạ ơn) cho tới cuối ngày đầu tiên trong năm mới (New Year’s Day). Đó cũng là lý do đằng sau câu chúc Merry Christmas là Happy New Year. Cũng như bao quốc gia khác trên thế giới, giây phút giao thừa là giây phút thiêng liêng và có ý nghĩa với họ nhất trong một năm. Đó không những là ranh giới giữa năm cũ và năm mới, mà còn là ranh giới giữa quá khứ, hiện tại và tương lai, giữa những nuối tiếc và hy vọng, giữa những bất đồng và tha thứ.

Giáng Sinh và Giao thừa sẽ thiếu xót nếu như không nghe giai điệu của bài hát “Auld Lang Syne”. Bài hát này- chính xác hơn- dành riêng cho giây phút giao thừa, nhất là ở những quốc gia nói tiếng Anh như Anh, Scotland và Mỹ. Đây thực chất là một bài thơ Scotland vào thế kỷ 18, được phổ nhạc, dùng phổ biến và trở thành một bài hát truyền thống vào holiday season. Nhưng bài hát này không chỉ được dùng trong holiday season mà còn được dùng vào đám tang, dịp lễ tốt nghiệp của các học sinh, sinh viên hay trong những cuộc chia tay nữa. Chính giai điệu mộc mạc, đơn giản đã thêm sức lan tỏa cho bài hát. Thực tế, có rất nhiều version bằng nhiều thứ tiếng khác nhau như “Hotaru no hikaru” bằng tiếng Nhật hay “Ce n’est qu’un au revoir” bằng tiếng Pháp. Hình ảnh của nước Mỹ cũng như trải nghiệm của người Mỹ trong khoảng thời gian màu nhiệm này cũng đã được truyền tải qua rất nhiều bộ phim như New Year’s Eve (năm 2011) – một bộ phim đẹp và lãng mạng.

Và nếu như may mắn đặt chân đến Mỹ hay Châu Âu trong holiday season, đừng quên một nụ hôn trong giây phút giao thừa…dù dành cho bất cứ ai.

http://www.youtube.com/watch?v=9FwS4SQSlfc

Người đạo Thiên Chúa ăn thịt chó?

Chắc chắn nhiều người đã từng nghe, thậm chí từng nói những câu kiểu vậy. Nhưng không nhiều người hiểu tại sao, và càng ít người hơn chắc những gì mình nói là đúng.

Tôi từng cảm thấy khó chịu và khó hiểu khi nghe những nhận xét kiểu vậy.

Xét về kinh nghiệm bản thân, gia đình tôi theo đạo Thiên Chúa và không ai cuồng thịt chó cả, bạn bè của gia đình tôi- những người cùng theo đạo Thiên Chúa cũng chẳng ai mê món này. Tìm hiểu qua Kinh Thánh cũng chẳng thấy mối liên hệ nào với thịt chó.

Thiên Chúa không phải là đạo chính ở Việt Nam (6,8%) nhưng ở những quốc gia phương Tây và Mỹ, số lượng người theo đạo Thiên Chúa chiếm ưu thế (60- 75% dân số Mỹ theo đạo Thiên Chúa). Như nhiều người biết, ở Mỹ, con chó còn được xếp hạng cao hơn người đàn ông, thì làm gì có chuyện ăn thịt chó chứ đừng nói tới người Thiên Chúa ăn thịt chó?!

Phong trào ăn thịt chó phổ biến từ miền Bắc nước ta (đương nhiên không phải ai người Bắc cũng ăn). Sau này, một bộ phận từ Bắc di cư vào Nam sinh sống- ta hay gọi họ là Bắc 54, ở chung làng xóm với cả những người miền Nam. Trùng hợp, một số những người miền Bắc hay ăn thịt chó này lại theo đạo Thiên Chúa.  À, mọi việc sáng tỏ, lý do tại sao nhiều người hay nói người Thiên Chúa ăn thịt chó.

Vấn đề là họ không hiểu nên nói sai, người nghe không hiểu nguồn gốc đã đành, lại còn hay chia sẻ rộng rãi. Người phóng khoáng hay hiểu biết thì xem bình thường, nhưng với những người chưa rõ hay thuộc hội yêu động, vô tình lại kỳ thị…người đạo Thiên Chúa.